Hiện đại hóa của các công cụ phòng vệ thương mại của Liên minh Châu Âu (EU)

08/10/2013

Các công cụ phòng vệ thương mại là gì? Các công cụ phòng vệ thương mại - gồm chống bán phá giá, chống trợ cấp và tự vệ - xử lý các hành vi không công bằng diễn ra trong thương mại quốc tế. Chống bán phá giá là công cụ phòng vệ thương mại được sử dụng thường xuyên nhất. Theo Tổ chức Thương mại thế giới (WTO), tất cả các nước thành viên, bao gồm cả EU, trong một số trường hợp được quy định cụ thể, có quyền áp thuế bổ sung với sản phẩm nhập khẩu để ngăn ngừa thiệt hại đối với ngành sản xuất nội địa của mình.

Các công cụ phòng vệ thương mại là gì?

Các công cụ phòng vệ thương mại - gồm chống bán phá giá, chống trợ cấp và tự vệ - xử lý các hành vi không công bằng diễn ra trong thương mại quốc tế. Chống bán phá giá là công cụ phòng vệ thương mại được sử dụng thường xuyên nhất. Theo Tổ chức Thương mại thế giới (WTO), tất cả các nước thành viên, bao gồm cả EU, trong một số trường hợp được quy định cụ thể, có quyền áp thuế bổ sung với sản phẩm nhập khẩu để ngăn ngừa thiệt hại đối với ngành sản xuất nội địa của mình.

Một ngành sản xuất của EU có thể khiếu kiện với Ủy ban Châu Âu nếu đang phải chịu sự cạnh tranh không lành mạnh do  một hàng hóa nhập khẩu được trợ cấp bởi nước xuất xứ hoặc được bán tại EU với giá thấp hơn giá trị thị trường. Khiếu kiện này phải được chứng minh bằng các chứng cứ về các hành vi không lành mạnh và sự khó khăn về kinh tế mà các hành vi này gây ra. Ủy ban Châu Âu điều tra các cáo buộc và, nếu có chứng minh được, sẽ áp dụng các biện pháp chống bán phá giá hoặc chống trợ cấp.

Liên minh Châu Âu sử dụng các công cụ phòng vệ thương mại một cách vừa phải. Về kim ngạch thương mại, các biện pháp này chỉ tác động tới khoảng 0,25% hàng hóa nhập khẩu vảo EU. Cuối năm 2012, EU có 102 biện pháp chống bán phá giá (AD) và 10 biện pháp chống trợ cấp đang có hiệu lực và có thêm 19 vụ việc chống bán phá giá và 6 vụ việc chống trợ cấp đã khởi xướng trong năm đang được tiếp tục điều tra. Trong khi đó, theo số liệu nửa đầu năm 2012 được nộp lên WTO, Hoa Kỳ có 232 biện pháp chống bán phá giá và 50 biện pháp chống trợ cấp đang có hiệu lực, Ấn Độ có 222 biện pháp chống bán phá giá, Thổ Nhĩ Kỳ có 118 biện pháp chống bán phá giá, Trung Quốc có 110 biện pháp chống bán phá giá và 4 biện pháp chống trợ cấp và Ác- hen- ti- na có 87 biện pháp chống bán phá giá, 1 biện pháp chống trợ cấp.

Tại sao các công cụ phòng vệ thương mại của EU cần phải được sửa đổi cho phù hợp?

Pháp luật phòng vệ thương mại của EU đã được duy trì không thay đổi phần lớn trong hơn 15 năm. Lần sửa đổi lớn gần nhất liên quan đến các công cụ phòng vệ thương mại được thực hiện vào năm 1995 để thực thi Vòng đàm phán Uruguay về các đàm phán thương mại quốc tế. Một sự sửa đổi đã được thực hiện vào năm 2004 thể hiện trong các thay đổi về quy trình ra quyết định của Hội đồng (theo phương thức đa số đơn giản  (simple majority) để phản đối  một đề xuất của Ủy ban thay vì phương thức đa số đơn giản ủng hộ). Một “Bản thảo Xanh” (Green Paper) được xây dựng năm 2006/2007 trong một nỗ lực nhằm cải cách lại hệ thống đã không được thực hiện do sự bất đồng lớn về các quan điểm.

Khi bắt đầu nhiệm kỳ của mình vào tháng 1 năm 2010, Ủy viên De Gucht phát biểu với Nghị viện Châu Âu rằng ông sẽ rà soát lại các công cụ phòng vệ thương mại chỉ khi vòng đàm phán Doha kết thúc. Các cuộc đàm phán đa phương đã đình trệ kể từ đó và cùng với đó là sự trì hoãn trong việc thay đổi các công cụ phòng vệ thương mại của EU trong khuôn khổ đa biên.

Nhưng môi trường kinh tế đã phát triển trong những năm gần đây và các hành vi thương mại không công bằng đã tăng lên. Ngoài ra, các mô hình thương mại thay đổi và điều kiện kinh tế khó khăn có nghĩa là tác động của các biện pháp phòng vệ thương mại tới các nhà nhập khẩu và người tiêu dùng cần phải được xem xét kỹ hơn. Chính trong hoàn cảnh này, vào mùa thu 2011, Ủy viên De Gucht đã khởi động  quá trình sửa đổi mà dẫn đến đề xuất hiện nay của Ủy ban Châu Âu.

Đề xuất này dựa vào căn cứ gì?

Đầu năm 2012, Ủy ban tổ chức một buổi tham vấn công khai và nhận được hơn 300 phản hồi từ các bên liên quan khác nhau bao gồm các nhóm nhà sản xuất, nhà nhập khẩu, người sử dụng, người tiêu dùng tại EU và các quốc gia thành viên. Tháng 5 năm 2012, một hội nghị được Tổng vụ Thương mại tổ chức tạo thêm điều kiện cho 200 đối tượng thể hiện quan điểm của mình. Ủy ban đã phân tích tất cả các ý kiến được đưa ra trong các sự kiện này để xác định vấn đề chính cần sửa đổi. Một cuộc nghiên cứu độc lập được hoàn thành vào tháng 3 năm 2012 phân tích các công cụ phòng vệ thương mại hiện tại của EU và cung cấp thêm thông tin về vấn các lĩnh vực cần  rà soát. Cùng với các kinh nghiệm của Ủy ban về việc quản lý các công cụ phòng vệ thương mại thường ngày, tất cả các đóng góp đó đã xây dựng nên đề xuất này.

Các thay đổi chính được đề xuất là gì?

·         Ủy ban đề xuất cải thiện sáu lĩnh vực ưu  tiên đã sớm được xác định trong quá trình sửa đổi:

·         Tăng tính minh bạch và khả năng dự báo;

·         Chống lại sự trả đũa;

·         Tăng tính hiệu quả và tính thực thi;

·         Thủ tục phối hợp đơn giản hơn;

·         Tối ưu hóa quá trình rà soát và

·         Luật hóa một số thông lệ tại quy định pháp luật.

·         Lợi ích với từng nhóm bên liên quan cụ thể là gì?

Các công cụ phòng vệ thương mại có các tác động khác nhau tới hai nhóm bên liên quan chính: các nhà sản xuất EU và các nhà nhập khẩu/ người sử dụng. Trong khi chuẩn bị bản đề xuất, Ủy ban đã ý thức được sự cần thiết phải có sự cân bằng để các công cụ này hiệu quả hơn và thích ứng tốt hơn với môi trường kinh tế khó khăn tác động với tất cả các bên liên quan.

Các nhà sản xuất sẽ có lợi, cùng với các bên khác, từ việc Ủy ban tự khởi xướng các cuộc điều tra, mà không cần đơn yêu cầu chính thức từ ngành công nghiệp của EU. Khả năng này sẽ đặc biệt quan trọng nếu có nguy cơ cao rằng các công ty yêu cầu công cụ phòng vệ thương mại sẽ bị trả đũa. Ủy ban tự khởi xướng sẽ củng cố quyền của nhà sản xuất để được hưởng lợi  từ việc được pháp luật bảo vệ.

Các nhà sản xuất cũng sẽ có lợi từ cấp độ bảo vệ cao hơn trong các trường hợp cụ thể khi mà EU đề nghị không áp dụng “quy tắc mức thuế thấp hơn” như thông lệ. EU hiện có thể sử dụng quyền của mình theo luật WTO để áp thuế bổ sung bằng với biên độ phá giá / trợ cấp mà không cần áp dụng quy tắc chỉ áp thuế đủ để loại bỏ thiệt hại gây ra cho ngành sản xuất của liên minh như hiện nay (quy tắc thuế thấp hơn- lesser duty rule). Việc gia tăng trợ cấp với hàng nhập khẩu cũng như các thao túng về giá  nguyên vật liệu và giá của các nước xuất khẩu sẽ là đối tượng điều chỉnh của đề xuất này.

Các nhà nhập khẩu/người sử dụng sẽ có lợi từ khả năng dự báo tốt hơn về các biện pháp chống bán phá giá và chống trợ cấp. Họ cũng sẽ được thông báo trước về bất cứ quyết định áp thuế tạm thời chống bán phá giá hoặc chống trợ cấp cũng như dự định về việc không áp dụng các biện pháp này. Điều này sẽ giúp cho các nhà nhập khẩu dễ lên kế hoạch kinh doanh hơn.

Các nhà nhập khẩu cũng sẽ có lợi từ việc hoàn trả thuế được đề xuất khi các cuộc rà soát cuối kỳ cho thấy không có đủ bằng chứng để tiếp tục áp dụng biện pháp này. Hiện nay, khi rà soát cuối kỳ được tiến hành, thuế vẫn tiếp tục được thu và không được hoàn lại dù cho kết quả của cuộc rà soát là gì. Đề xuất hoàn thuế sẽ đảm bảo công bằng với các nhà nhập khẩu trong các vụ việc này.

Tất cả các bên liên quan sẽ có lợi từ sự minh bạch hơn do các hướng dẫn được đề xuất sẽ củng cố thực tiễn hiện nay trong bốn lĩnh vực phức tạp của thủ tục phòng vệ thương mại. Việc luật hóa một số thông lệ  tại quy định pháp luật cũng sẽ đảm bảo một sự chắc chắn về mặt luật pháp mà  sẽ hữu ích với mọi đối tượng.

Mục đích của hướng dẫn được dự thảo là gì?

Hướng dẫn được dự thảo xuất phát từ thực tiễn hiện nay. Mục đích của các hướng dẫn này là nhằm cải thiện  tính minh bạch và hiểu biết về các vấn đề phức tạp và kỹ thuật của các cuộc điều tra. Các quy tắc này điều chỉnh quyết định liệu có lợi ích của liên minh không để thực hiện hành động, việc lựa chọn nước thay thế trong trường hợp liên quan đến nước có nền kinh tế phi thị trường, việc tính toán biên độ thiệt hại và phương pháp rà soát cuối kỳ có được làm rõ không. Các bên liên quan sẽ có cơ hội góp ý về hướng dẫn được đề xuất này thông qua một đợt tham vấn công khai.

Các bước tiếp theo?

Từng yếu tố trong ba yếu tố của gói này – đề xuất pháp lý, hướng dẫn dự thảo và các thay đổi khác không liên quan đến pháp luật – cần được xem xét riêng rẽ:

Đề xuất pháp lý sẽ theo thủ tục pháp lý thông thường của Hội đồng và Nghị viện Châu Âu trong năm 2013 và 2014.

Tài liệu làm việc của cán bộ xây dựng bản dự thảo hướng dẫn mà hiện nay là đối tượng của đợt tham vấn công khai. Các bên liên quan quan tâm có thể đưa ra quan điểm của họ trong suốt ba tháng tới. Vào cuối thời hạn này,  Ủy ban sẽ phân tích các ý kiến. Bản hướng dẫn cuối cùng sẽ được  Ủy ban thông qua và được công bố trên website của Tổng vụ Thương mại, cũng như Công báo của EU.

Các thay đổi không liên quan đến pháp luật được đề xuất sẽ thực thi từng bước trong các tháng tới.

 

(Nguồn: europa.eu)